Chúa Nhật IV Mùa Chay  - Năm C
EM CON NAY SỐNG LẠI
         Lm Micae Võ Thành Nhân

      Mỗi người chúng ta đều có một quá khứ, quá khứ của chúng ta là tội lỗi, chẳng tốt đẹp gì, bởi chúng ta là tro bụi. Nhắc đến quá khứ, phần lớn là nỗi buồn, niềm vui chẳng là bao.

      Trong bài đọc một được trích từ sách Giôsuê đã cho chúng ta thấy, dân Do Thái có một quá khứ buồn tủi, đớn đau, tội lỗi vì bị nô lệ bên Ai Cập, mặc dù lúc này họ đã được vào đất hứa, đã được ăn mừng lễ Vượt Qua trong an bình. Họ được ăn các thức ăn địa phương Canaan và không còn ăn manna nữa. Họ bắt đầu sống một cuộc đời tự do, hạnh phúc, sung sướng, họ đã có quê hương xứ sở, tương lai đang rộng mở ở phía trước.

      Tương lai phía trước đang rộng mở sáng ngời như vậy là do Chúa ban cho họ, nhưng mà quá khứ của họ không thể xóa nhòa được, nó hằn sâu trong ký ức của họ. Vì thế mà Chúa đã nói với ông Giôsuê cũng như với dân Do Thái hôm nay: “ Hôm nay, Ta đã cất sự dơ nhớp của Ai Cập khỏi các ngươi “ ! Nghĩa là Chúa thanh tẩy quá khứ của dân tộc, của từng người trong họ khỏi sự dơ nhớp, ô nhục, mặc cảm vì thân nô lệ như trâu ngựa, và hãy hướng đến những ngày sắp tới, đừng buồn, đừng tủi thân mà hãy tiến bước theo sự hướng dẫn của Chúa.

      Tiếp nối sứ điệp này, thánh Phaolô trong bài đọc hai, thư thứ hai ngài gởi tín hữu Côrintô, ngài cho rằng Chúa sẵn sàng tha thứ tội lỗi cho chúng ta cho nên ngài van nài tất cả chúng ta hãy trở về làm hòa với Chúa trong bí tích Giải tội, Đấng không hề biết tội, thì Thiên Chúa làm nên thân tội vì chúng ta, để trong Ngài, chúng ta trở nên sự công chính của Thiên Chúa.

      Nhờ Chúa, trong Chúa mà chúng ta sẽ trở nên công chính, và là thụ tao mới, những gì là cũ đã qua đi: Này đây tất cả mọi sự đã trở thành mới. Điều này được thể hiện rất rõ ràng nơi bài Tin Mừng về người cha nhân hậu đối với đứa con trai hoang đàng hôm nay.

      Người con trai thứ hoang đàng đã tự bản thân tạo ra cho mình một quá khứ ê chề, tủi nhục, thê thảm, cay đắng, tội lỗi…. là vì anh đã lìa bỏ cha của anh để sống theo ý riêng, sở thích của mình. Cha anh không ngăn cản anh vì ông tôn trọng tự do của anh mặc dù ông biết anh sẽ lãnh hậu quả như vậy. Nhưng ông không còn cách nào khác để giúp anh mà chỉ còn tấm lòng nhân hậu, một tấm lòng nhân hậu từ tâm quá sức lớn lao được thể hiện ở chỗ là ngày nào ông cũng ra trước cổng nhà trông theo hướng phương trời mịt mù xa xăm, nơi mà đứa con lúc cất bước giã từ ông ra đi, với một chút lạc quan là nó sẽ trở về với ông. Phần đứa con, trong lúc sống tận đáy của xã hội và cùng cực nhất của kiếp người ( Chăn heo, muốn ăn những đồ ăn cặn bã heo ăn cho đầy bụng mà cũng không ai cho ), anh đã bừng tỉnh, anh đã hồi tâm, anh đã nhận ra lòng thương xót của cha anh, và anh cũng nhận ra tội lỗi của anh. Để rồi chính lòng thương xót của cha anh là niềm hy vọng, là động lực thúc đẩy anh giũ bỏ quá khứ, trở về với cha anh và anh đã lên đường trở về: “ Bao lâu con lặng thinh không thú tội, thì gân cốt rã rời, cả ngày con gào thét “ ( Tv 31, 3 ), hoặc là“  Một ngày tại khuôn viên thánh điện quý hơn cả ngàn ngày. Thà ở cổng đền Thiên Chúa vẫn còn hơn sống trong trại ác nhân “ ( Tv 84, 11 ).

       Anh đã trở về nhà, trông thấy anh, cha anh chạy ra ôm anh vào lòng. Anh chưa kịp nói lời xin lỗi về quá khứ tội lỗi của mình đã làm cho cha đau buồn và xấu hổ với mọi người thì cha anh đã sai gia nhân đem áo mới ra mặc cho anh, đeo nhẫn vào tay anh, mang giày vào chân anh, bắt bê béo làm thịt ăn mừng. Người cha đã bỏ qua quá khứ của anh, đã tha thứ cho anh, những gì là cũ đã qua đi “ Này mọi sự đã trở thành mới . Anh đã được phục hồi danh dự, nhân phẩm mà anh đã đánh mất khi lạm dụng tự do của mình.

       Người con trai hoang đàng là hình ảnh của chúng ta, còn người cha nhân từ đó là hình ảnh của Chúa. Chúa là Cha chúng ta. Chúng ta là con của Chúa. Chúa yêu chúng ta bằng một tình yêu phụ tử. Chúa ban mọi ơn cho chúng ta, trong đó có ơn được tự do. Nhưng chúng ta đã lạm dụng tự do Chúa ban để rồi chúng ta tự tạo ra cho chúng ta một quá khứ tội lỗi, khổ đau, bất an, nhưng lòng nhân hậu của Chúa vượt trên tội lỗi của chúng ta, ngày ngày Chúa vẫn chờ, vẫn đợi chúng ta trở về với Chúa. Chúa sẵn sàng tha thứ tội lỗi và Chúa sẽ không còn nhớ đến quá khứ tội lỗi chúng ta nữa “ Này đây tất cả mọi sự đã trở thành mới “.

      Người cha vui sướng khi đứa con hoang trở về, Chúa rất vui sướng khi chúng ta ăn năn sám hối trở về với Chúa. Người cha đã hai lần nói: “ Vì con ta đây đã chết nay sống lại, đã mất nay lại tìm thấy “. Một lần ông nói trước mặt gia nhân, một lần ông nói trước mặt người con cả để rồi chúng ta thấy tội lỗi làm cho chúng ta chết phần linh hồn, nhưng khi chúng ta sám hối, xưng thú tội lỗi, Chúa tha và phần hồn chúng ta được sống lại, Chúa sẽ khoe với triều thần thánh và muôn tạo vật dưới trần cũng giống như thế, vì đối với Chúa, Chúa không bao giờ muốn chúng ta hư mất, Chúa muốn cứu chúng ta, cho chúng ta được sống đời đời.

      Lạy Chúa, Chúa là Cha nhân ái vô cùng, nếu Chúa cứ chấp tội thì nào ai được rỗi, chúng con có một quá khứ tội lỗi, Chúa đã tha thứ cho chúng con. Chúng con có một hiện tại tội lỗi, Chúa cũng tha thứ cho chúng con và rồi tương lai chúng con cũng phạm tội với Chúa, bởi chúng con quá yếu đuối. Xin Chúa xót thương ban ơn giúp sức để mỗi ngày chúng con biết xa lánh dịp tội, biết chừa tội mà sống tốt hơn. Xin Chúa giúp chúng con biết cầu nguyện, biết xót thương những người tội lỗi như chúng con mà cầu nguyện cho họ để họ cũng trở về với Chúa. Xin Chúa đừng để chúng con sống ích kỷ như người anh cả không biết thương em mình khi nó trở về, chúng con phải biết thương những người tội lỗi như chúng con và giúp đỡ lẫn nhau để nên thánh. Amen.